Category Archives: Love Story

Cổ tích đồi quạt gió

Kể từ khi biết đến câu chuyện của họ, với mình, đây vẫn luôn là câu chuyện tình yêu đẹp nhất. Nó đơn sơ, mộc mạc. Nó gần gũi, thân thương bởi nói ở ngay bên cạnh ta, xảy ra trên quê hương ta và nó vẫn đang được viết tiếp từng ngày. Đó là câu chuyện của 1 đôi vợ chồng già mà bà con làng xóm vẫn thường gọi bằng cái tên giản dị: ông Kurt & cô Sang.

Cổ tích đồi quạt gió #1

Ông tên Kurt Leander Jensen Lendar và cô là Tiêu Thị Ngọc Sang. Vào 1 ngày cách đây hơn 20 năm, người thuỷ thủ 54 tuổi Kurt Jensen bán đi chiếc thuyền của mình và gom hết số tiền dành dụm để thực hiện chuyến đi mơ ước: du lịch vòng quanh thế giới. Cùng 2 người bạn, ông ghé ngang TP. HCM và trú tạm trong một khách sạn nhỏ. Để rồi ở chính mảnh đất này, ông gặp cô. Lúc ấy, cô Sang đang bán chôm chôm dạo ngoài chợ.

Năm ấy, cô Sang 45 tuổi, đang sống với mẹ già và cô con gái nhỏ. Cô từ Long Khánh (Đồng Nai) về Sài Gòn bán chôm chôm. Từ hôm gặp cô, ngày nào người thuỷ thủ Đan Mạch cũng ghé qua mua chôm chôm, chỉ để được nói chuyện với người phụ nữ tần tảo ấy.

“Tôi nhìn thấy bà ấy bán chôm chôm, và không hiểu sao tôi cứ muốn quay lại mua chôm chôm hoài”.

Cô kể: “Tôi chẳng có gì. Nhưng hôm ông mời lên khách sạn ông ăn cơm, tôi đi vào phòng vệ sinh, thấy ví tiền của ông để mở, cả xấp đô la trong ấy. Tôi gọi ông lại, đưa ông ví tiền, bảo để thế lỡ người dọn phòng hay người lạ lấy mất thì sao”.

Rồi một ngày, ông nói với cô ông sẽ tạm dừng chuyến du lịch và trở về Đan Mạch để thu xếp vài thứ. Khi chia tay, ông hẹn 1 năm sau sẽ quay lại Việt Nam. Còn cô, cô cũng chẳng tin lắm và cũng không mong chờ gì. Thế rồi, không lâu sau đó, cô nhận được thư của ông. Mừng lắm, vui lắm… nhưng có hiểu được gì đâu, cô phải đem nhờ người dịch mới biết được nội dung ông viết cho cô. Nhưng rốt cuộc, ông đã không giữ được lời hứa 1 năm của mình, bởi 6 tháng sau, ông đã quay trở lại Việt Nam vì… nhớ cô quá.

Ông đến tận Long Khánh thăm mẹ già của cô và nháy mắt ranh mãnh: “Tôi biết ở Việt Nam, chỉ cần mẹ già quý mình, là coi như mình đã thắng!”. Năm 1992, hai người thành hôn. Ông đưa cô về Đan Mạch sống.

Continue reading Cổ tích đồi quạt gió

Lee Hyori: “Cảm ơn anh vì 1 năm qua!”

Hyori #1

Đây là bức ảnh tôi thích nhất của Hyori, hơn tất cả những bức ảnh khác trên tạp chí hay được chụp trong các photoshoot chỉnh chu. Chị ngồi đấy, miệng nở nụ cười ngập tràn hạnh phúc, nhưng dường như vẫn có chút gì đó thoáng e ấp ngần ngại. Điều hoàn toàn trái ngược với một Hyori mà tôi biết đã hơn 10 năm nay, từ ngày chị debut cùng với Fin.K.L của mình. Một Hyori gợi cảm không phải bàn cãi, một Hyori táo bạo trong việc mang lại cảm quan thị giác nhưng không dễ dãi trong âm nhạc, để rồi là người đi tiên phong tạo nên làn sóng “Bad girl” xứ sở Kim Chi.

Nhưng giờ đây, đó lại là một Hyori khác. Một Hyori với nụ cười trong khoé mắt trước bước ngoặt lớn của cuộc đời: làm vợ và làm mẹ… Chị hạnh phúc, nhưng cũng ngần ngại e dè trước một hành trình mới với những thử thách, chông gai sẽ còn nhiều phía trước. Nhưng cho dù có bất cứ điều gì xảy ra, Hyori chỉ biết chắc 1 điều, song hành bên chị sẽ luôn có người bạn đường của mình: nhạc sĩ / guitarist Lee Sang Soon.

Hyori #15

Những ngày tháng 9 này, cũng là dịp kỷ niệm tròn 2 năm ngày cưới của anh chị. Họ cùng mặc lại bộ lễ phục hôm cưới, cùng dạo chơi trên những cánh rừng của đảo Jeju như vẫn đang hẹn hò:

“Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi. Sau khi làm vài việc lặt vặt trong nhà, chúng tôi cùng nhau đi dạo trong rừng với chú chó nhỏ như thường lệ. Trở về nhà, tôi và anh cùng mặc lại bộ lễ phục năm ngoái khi cưới và chụp vài kiểu ảnh. Chúng tôi cùng hứa với nhau rằng, năm nào cũng sẽ như vậy… sẽ cùng mặc lại bộ quần áo ấy, và cùng chụp ảnh kỷ niệm ở đây.”

Hyori #16

Hyori #17

“Một năm trôi qua, chúng ta cùng già đi, có thể béo lên, nhiều bệnh tật hơn hoặc cũng có những thời điểm nhàm chán… Nhưng khi cùng chụp chung bức ảnh này, em lại nghĩ về lời hứa của chúng ta năm ấy cũng tại nơi này, rằng chúng ta sẽ cùng nhau làm mọi thứ. Sang Soon, cảm ơn anh vì 1 năm qua!” – Đó là những lời chân thật từ đáy lòng Hyori.

Hyori #18

Continue reading Lee Hyori: “Cảm ơn anh vì 1 năm qua!”

Cảm ơn Tình Yêu

Cam on Tinh Yeu (featured)

Trước đây, em đã luôn cho rằng… mình hiểu rõ về tình yêu khi trải qua vài mối tình. Em luôn nghĩ rằng mình biết yêu là như thế nào, là sẽ phải làm gì cho trọn vẹn với hai từ thiêng liêng ấy. Thế nhưng, khi nhìn anh chị, hai con người hoàn toàn xa lạ, em mới ngỡ ngàng tự hỏi “Tình yêu là gì?”.

Em không dễ xúc động dù có đôi khi người yêu em hay trêu em là “mít ướt”. Cũng không phải lần đầu em nhìn thấy “tình yêu” trong 1 bộ ảnh cưới. Nhưng khi xem bộ ảnh này của anh chị, lòng em lại dâng trào một thứ cảm xúc lạ kỳ mà trước đây chưa từng có. Một cảm giác hân hoan và cảm động đến trào nước mắt. Bởi một lý do đơn giản, vì em chưa bao giờ thấy ai nở trên môi nụ cười hạnh phúc như anh chị. Một hạnh phúc trọn vẹn.

cam on Tinh Yeu #2

Continue reading Cảm ơn Tình Yêu

“Dù cho thế gian này có đổ xuống, thì anh vẫn sẽ nắm tay em”

Hi mọi người,

Từ giờ trở đi, blog Cầm sẽ có những sự thay đổi lớn, cả về nội dung lẫn hình thức. Bên cạnh những bài viết của mình về chuyên môn, về những đám cưới mình đã làm… sẽ có sự xuất hiện của những cây bút trẻ, những tâm sự của các cô dâu hoặc “guest writer”… Mình muốn mọi người có cái nhìn đa chiều hơn về đám cưới, về ngày trọng đại nhất, về ước mơ của bất kỳ thiếu nữ nào.

Cầm mong mọi người đón nhận và cùng chia sẻ với nhau.

—– oOo —–

red 001

Em thường được nghe rằng: “Một cô gái xinh đẹp nhất là vào ngày cô ấy sánh vai cùng với người yêu thương bước lên lễ đường, trước sự hiện diện của tất cả mọi người. Và ánh mắt chú rể nhìn cô khi ấy, sẽ là ánh mắt da diết, sâu thẳm nhất.”

Em cũng từng dự vài đám cưới. Không quá nhiều nhưng cũng đủ để làm em thấy rằng “có vẻ như mọi người đã đúng”. Nhưng việc ta “thấy những gì đang diễn ra” và “cảm nhận được nó bằng trái tim” lại là 2 phạm trù hoàn toàn khác nhau. Em đã “thấy”, đã “công nhận”… nhưng với một con bé chỉ mới ngoài 20 như em, thì mọi việc vẫn chỉ dừng lại ở đó. Mãi cho đến khi em thấy Anh, Chị của em – những người quá đỗi thân quen và em yêu thương nhất.

Những ngày Anh trai em chuẩn bị cưới, em trở thành người bạn đồng hành bé nhỏ của Chị. Đi đâu, hai anh chị cũng lôi em theo. Làm gì, cũng hỏi ý kiến em như một người bạn, một người lớn trong gia đình. Uh, thì em cứ nói những gì em cảm nhận thôi (phần lớn là nghiêng về phía Chị). Anh cũng gật gật gù gù lắm… nhưng thực lòng em cũng chẳng biết cái suy nghĩ cỏn con ấy của mình có giúp gì được không, hay lại làm Anh Chị thêm nặng đầu.

Ngày Chị thử váy, em háo hức lắm. Em ngồi ngoài phòng đợi cùng Anh. Hết cầm ly nước trên bàn lên lại đặt xuống, không biết đã bao nhiêu lần. Đến lần thứ “n” thì Anh quay sang nhìn em và cười, nụ cười khinh khỉnh rất kiểu: “Nhóc con thì biết gì!” khiến em lại thin thít mà ngồi im… Còn Anh thì vẫn vậy, bình thản lật từng trang báo với vẻ điềm tĩnh và có chút lạnh lùng như thể mọi thứ vẫn không có gì xảy ra.

Continue reading “Dù cho thế gian này có đổ xuống, thì anh vẫn sẽ nắm tay em”